Họp lớp sau nhiều năm, 3 học sinh kém kiếm hơn chục tỷ đồng/năm, 2 học sinh giỏi ngồi im ngượng ngùng: Bí quyết thành công là gì?
Một
cư
dân
mạng
lớn
tuổi
ở
Trung
Quốc
từng
kể
lại
câu
chuyện
họp
lớp
của
mình.
Theo
đó,
lớp
THCS
của
anh
này
có
36
thành
viên.
Sau
nhiều
năm
không
gặp
nhau
thì
mùa
xuân
năm
nay,
họ
đã
tụ
tập
họp
lớp
tại
một
khách
sạn
trong
thị
trấn.
Qua
buổi
họp
lớp,
anh
này
biết
được
một
điều
bất
ngờ.
Đó
là
nhiều
học
sinh
điểm
kém
ngày
xưa
giờ
trở
thành
sếp
lớn.
Ngược
lại,
một
số
học
sinh
đứng
đầu
lớp
lại
cuộc
sống
bình
thường.
Học
sinh
kém,
cá
biệt
và
sự
"lột
xác"
sau
nhiều
năm
Đặng
Bình
-
người
có
thành
tích
học
tập
tốt
nhất
lớp
ngày
ấy
sau
khi
tốt
nghiệp
THCS
thì
thi
đỗ
vào
một
trường
THPT
bình
thường
và
hiện
đang
là
hiệu
trưởng
một
trường
Tiểu
học
trong
thị
trấn.
Trương
Lệ,
học
sinh
đứng
thứ
2
lớp,
sau
này
là
sinh
viên
chuyên
ngành
hộ
sinh
tại
trường
y
tế
thành
phố
và
hiện
là
trưởng
khoa
sản
phụ
khoa
tại
một
bệnh
viện
tư
nhân
trong
quận.
Bên
cạnh
đó,
một
số
bạn
học
cũ
không
học
đại
học,
hiện
đều
làm
việc
trong
nhà
máy,
lương
cao
nhất
là
12.000
NDT/tháng
(khoảng
40
triệu
đồng).
Buổi
họp
lớp
sau
nhiều
năm
khiến
nhiều
người
phải
suy
nghĩ.
(Ảnh
minh
họa)
Ngược
lại,
Tô
Tứ,
người
học
kém
nhất
lớp,
luôn
ngủ
gật
trong
giờ
học
và
điểm
kiểm
tra
chưa
bao
giờ
vượt
quá
70
điểm
lại
khác.
Sau
khi
tốt
nghiệp,
Tô
ở
nhà
chơi
2
năm,
sau
đó
học
bằng
lái
xe
tải
và
lấy
bằng
lái
phụ,
sau
đó
làm
tài
xế
một
công
ty
hậu
cần.
Bất
ngờ
là
năm
2009,
Tô
Tứ
đã
thành
lập
một
công
ty
hậu
cần,
hiện
quản
lý
hơn
200
phương
tiện
và
có
các
tuyến
xe
lưu
thông
khắp
cả
nước
và
các
thành
phố
lớn.
Mỗi
năm,
Tô
Tứ
kiếm
được
khoảng
3
triệu
NDT
(khoảng
10
tỷ).
Trong
buổi
họp
lớp,
Tô
Tứ
liên
tục
nhận
điện
thoại
công
việc,
vô
cùng
bận
rộn.
Đáng
nói
nhất
là
Vương
Vũ
-
một
người
từng
thi
ngoại
ngữ
được
26
điểm,
từng
trốn
học
một
thời
gian
và
là
điển
hình
của
học
sinh
cá
biệt
trong
trường.
Sau
khi
tốt
nghiệp,
Vương
Vũ
cùng
bố
nuôi
cá
ở
nhà
một
thời
gian.
Năm
18
tuổi,
Vương
cùng
họ
hàng
đến
Chiết
Giang
làm
kinh
doanh.
Với
đầu
óc
nhanh
nhẹn,
linh
hoạt,
Vương
Vũ
quyết
định
ra
nước
ngoài
mở
rộng
thị
trường
trong
3
năm.
Từ
một
học
sinh
thi
ngoại
ngữ
được
26
điểm,
khi
trở
về
Trung
Quốc,
Vương
đã
có
thể
nói
thông
thạo
tiếng
Anh.
Sau
đó,
Vương
học
thêm
và
thi
được
chứng
chỉ
dịch
thuật.
Năm
2012,
Vương
thành
lập
công
ty,
tài
sản
lên
đến
hàng
chục
triệu
NDT.
Người
thứ
3
là
Ngô
A
Kiệt,
thời
đi
học
cũng
rất
nghịch
ngợm,
thường
xuyên
bị
giáo
viên
phạt.
Sau
khi
tốt
nghiệp,
A
Kiệt
cùng
bố
nuôi
cua.
Hiện
A
Kiệt
có
hơn
800
mẫu
ao,
thu
nhập
hàng
năm
trên
một
triệu
NDT
(khoảng
3,3
tỷ
đồng)
và
cũng
được
đánh
giá
là
đại
gia
ở
địa
phương.
Trong
buổi
họp
lớp,
có
thể
thấy
rõ
sự
ngưỡng
mộ
của
các
bạn
học
khác
dành
cho
Tô
Tứ,
Vương
Vũ
và
Ngô
A
Kiệt.
Đồng
thời
2
học
sinh
giỏi
năm
xưa
là
Đặng
Bình
và
Trương
Lệ
tuy
cuộc
sống
vẫn
thành
công
nhưng
điều
kiện
kinh
tế
tất
nhiên
không
bằng
tỏ
ra
ngại
ngùng,
bối
rối
ra
mặt.
Câu
chuyện
này
sau
đó
khiến
nhiều
người
phải
suy
nghĩ.
Tại
sao
nhiều
học
sinh
có
điểm
số
rất
cao
thời
đi
học
sau
khi
ra
trường
lại
có
cuộc
sống
tương
đối
bình
thường.
Trong
khi
đó,
nhiều
học
sinh
ngày
trước
điểm
kém,
hay
nghịch
ngợm
lại
trở
nên
giàu
có?
Sự
thật
của
việc
học
sinh
kém,
thành
công
hơn
học
sinh
giỏi
là
gì?
Nói
về
điều
này,
Tôn
Giảng
-
một
thầy
giáo
ở
Trung
Quốc
cho
rằng,
khi
còn
ngồi
trên
ghế
nhà
trường,
học
trò
cá
biệt
thường
hay
vi
phạm
kỷ
luật,
mắc
lỗi.
Nhưng
em
này
có
một
điểm
chung,
đó
là
làm
việc
mà
không
xem
xét
hậu
quả.
Miễn
là
muốn
trốn
học,
các
em
cứ
trốn
trước,
mặc
kệ
về
sau
bị
phạt
như
nào.
Sau
nhiều
lần
như
vậy,
trong
lòng
các
em
này
hình
thành
một
kiểu
suy
nghĩ
cố
định:
Chỉ
cần
muốn
làm
gì
thì
nên
làm
trước,
không
phải
lo
lắng,
sợ
hãi,
hay
nghĩ
tới
thất
bại
sau
này.
Khi
những
em
này
tốt
nghiệp
và
bước
ra
xã
hội,
tất
nhiên
sẽ
nghĩ
cách
kiếm
tiền.
Nhiều
em
bắt
đầu
kinh
doanh.
Các
em
ít
nghĩ
đến
chuyện
"nếu
trượt,
nếu
thất
bại
thì
sao".
Vì
nhiều
người
làm
kinh
doanh
nên
chắc
chắn
sẽ
có
những
trường
hợp
thành
công.
Điều
này
khiến
nhiều
người
mặc
định
rằng,
học
sinh
cá
biệt
ra
trường
sẽ
thành
công
hơn
học
sinh
giỏi.
Du
Minh
Hồng,
người
sáng
lập
tập
đoàn
New
Oriental
Education
&
Technology,
được
mệnh
danh
là
"vua
luyện
thi",
gương
mặt
đại
diện
cho
lĩnh
vực
dạy
thêm
phát
triển
mạnh
của
Trung
Quốc
cũng
có
những
chia
sẻ
về
vấn
đề
này.
Ông
cho
rằng,
trên
thực
tế,
tỷ
lệ
học
sinh
giỏi
trở
nên
thành
đạt
tương
đối
lớn
hơn.
Bởi
vì
những
học
sinh
có
thành
tích
tốt
thường
vào
các
trường
đại
học
top
đầu.
Mức
lương
trung
bình
của
các
trường
đại
học
tốt
cao
hơn
nhiều
so
với
các
trường
đại
học
bình
thường.
Vì
vậy,
câu
hỏi
thực
sự
nên
là
"Tại
sao
một
số
người
bị
điểm
kém
đột
nhiên
trở
nên
rất
thành
công?",
thay
vì
"Tại
sao
học
sinh
kém
thành
công
hơn
học
sinh
giỏi?".
Ông
Du
chỉ
ra
3
nguyên
nhân
chính:
Đầu
tiên,
một
số
học
sinh
bị
điểm
kém
không
phải
vì
ngốc
nghếch,
mà
vì
các
em
dành
ít
thời
gian
hơn
cho
việc
học.
Các
em
thường
sao
nhãng
việc
học
do
bị
thu
hút
bởi
những
thứ
khác
chẳng
hạn
như
yêu
đương,
chơi
game,...
Những
người
như
vậy
thường
trải
qua
cuộc
sống
ở
trường
một
cách
tự
tin
hơn.
Bởi
vì
họ
biết
rằng
điểm
số
của
mình
không
được
cải
thiện,
không
phải
vì
mình
ngốc
nghếch.
Thứ
hai,
mặc
dù
một
số
em
thực
sự
không
thích
học,
nhưng
lại
rất
hướng
ngoại
và
năng
động.
Các
em
thích
giao
thiệp
với
mọi
loại
người
trong
xã
hội,
một
số
thậm
chí
còn
trở
thành
đại
ca
trong
trường
học.
Những
em
như
này
thường
có
tích
cách
không
sợ
hãi,
táo
bạo
và
hào
phóng.
Kiểu
người
này
miễn
là
nắm
bắt
được
cơ
hội
thì
có
thể
thành
công.
Thứ
ba,
nhiều
em
học
kém
nhưng
lại
là
con
nhà
giàu.
Mặc
dù
điểm
số
không
tốt
nhưng
sau
khi
tốt
nghiệp
vẫn
có
tài
nguyên
tốt,
mạnh
hơn
hẳn
người
bình
thường.
Vậy
nên
sau
khi
tốt
nghiệp,
các
em
này
vẫn
có
thể
thành
công
nhờ
những
nguồn
lực
mà
gia
đình
trao
cho.
Cuối
cùng,
sau
tất
cả,
nói
đi
vẫn
phải
nói
lại,
đó
là
điểm
số
là
một
yếu
tố
quan
trọng,
góp
phần
vào
thành
công
của
một
người.
Nhưng
nó
không
phải
tất
cả,
không
thể
quyết
định
hết
sự
thành
công
của
một
người
sau
này
sẽ
ra
sao.
Vì
vậy,
khi
con
được
điểm
kém,
cha
mẹ
đừng
vội
đánh
giá
không
tốt
mà
cần
đồng
hành,
tìm
ra
lối
đi
đúng
cho
con.
Nguồn:
Baidu
http://dlvr.it/SnxgFx
http://dlvr.it/SnxgFx


No comments